Tháng tư năm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới nhà mình. Mười năm, bao nhiêu là thăng trầm trong cuộc sống. Anh hỏi, sao, hay mình review lại hợp đồng hen, coi renew hay terminate. Nói giọng tửng tửng phát ghét. Người ta nói năm năm đầu lắm sóng gió, nghĩ lại đúng thiệt, lắm sóng gió đến nỗi mình tưởng phải chia tay bao nhiêu lần, hết chuyện hai đứa đến chuyện gia đình, con cái, đến nỗi có thời gian mình tưởng mình bị trầm cảm. Giờ thì quen rồi, kiểu như giày đã mang êm, xe đã chạy quen, ít khi nào nảy lửa như hồi xưa.
Mới hỏi chuyện người bạn (có thể coi là vong niên). Hai vợ chồng khá giả, không cần đi làm, kiểu như retire young (anh retire đã mấy năm nay, sau đó toàn đi học và đầu tư chỗ này chỗ kia, vợ thì ở nhà từ khi anh còn đi làm) không có nợ nần gì, hai đứa con đứa học xong đại học đứa thì đang năm hai, thậm chí tiền đi học của con cũng là hai vợ chồng lo, không phải vay mượn như những đứa bạn mình biết ở Mỹ. Đùng một cái anh bảo vợ chồng anh đang ly dị. Thiệt là... Khuyên kiểu gì cũng không xong, anh còn giận mình, bảo em có nói 1000 lần thì anh chị cũng đã quyết. Hơn hai mươi năm sống chung, giờ đùng cái bảo ly dị. Không biết tâm trạng như thế nào. Mình đang lo lo, anh bạn nói chuyện có mòi ... hồi xuân. Mình hiểu tính anh ấy không thích dạng superficial, mà cũng không phung phí tiền bạc vô mấy mối quan hệ meaningless, nhưng mà ... hồi xuân là hồi xuân, con người ta bốc đồng lên ai biết muốn làm gì.
Rồi có cô bạn học chung, trẻ măng, 27 tuổi, xinh ơi là xinh, đã có chồng, vợ chồng cũng ở chung chứ đâu có cách biệt như mình, lâu không gặp tự nhiên một bữa nghe đồn cô ấy đã ly dị...
Nhìn tới nhìn lui, không biết mai mốt rồi sao, 10 năm cũng thuộc hàng lễ cưới nhôm chứ bộ. Thôi thì cứ tới đâu hay tới đó, mười năm nữa giống mấy bạn mình hay được làm lễ cưới sứ thì chưa biết, giờ mình lên plan kỷ niệm ngày cưới của mình đây!!!
Còn đi chung đến đâu thì phải coi thiện chí của hai bên nữa, it takes two to tango mà.