Thursday, November 17, 2011

Bận nhưng cứ viết

Hôm nay mình lang thang xuống basement ăn cơm trưa. Đang đi thang cuốn đến bậc cuối cùng thì thấy có một em bé gái, hình như là người Indian, mếu máo chặn mình lại ngay trước thang.
- Aunty, can you help me. I am lost. Can you help call my Mom?
- OK, sure.  Do you know your Mom's number?
- Yes, it is XXXXXXXX.

Mình đã bấm đến nút cuối cùng, định gọi thì thấy mắt em bé sáng lên. Mình nhìn theo hướng mắt em thì thấy một bà mẹ Indian béo tốt, mặc bộ sari, người đeo khá nhiều nữ trang đang đi xuống thang cuốn. Em bé mừng rỡ gọi:
- Mommy!!!

Bà mẹ gầm lên:
- This stupid girl!!! Blah blah blah....
Cô bé có vẻ sợ hãi, nép qua một bên như định tránh tầm tay với của bà mẹ. Mình đồ là ở nhà cô bé cũng bị mẹ đánh đòn rồi.  Cô đi lên thang cuốn không kịp cả chào mình. Bà mẹ đi theo lầm bầm trách cứ cô gái nhỏ. Mình nói với theo:
- Ma'am, please don't blame her. She must be terrified by now!!!

Con mình mà đi lạc, mình tìm thấy chắc mình mừng không kịp khóc, nói gì đến la mắng nó.

1 comment:

  1. Ghét nhất là đánh trẻ con trong những trường hợp này. Hồi nhỏ, mình cũng đi lạc, sợ lắm. Đến hồi gặp mẹ, ôm cứng ngắt mừng rơn. Ai nỡ la rầy như vậy, có gì về nhà nhỏ nhẹ dạy bảo, dám cá là nhớ liền, không dám tái phạm lần 2. Mấy bà mẹ này đúng là không có tâm lý. Tội nghiệp nhóc quá.

    ReplyDelete