Tự nhiên trong ngày Valentine này mình nhớ Ba khủng khiếp, nhớ như có ai lấy cái dao ngoáy vô trong ruột đến nỗi nửa đêm không ngủ được, phải bật dậy mà khóc một trận cho hả, dù biết ngày mai phải ráng thức dậy mà đi học đi làm.
Nhớ cái lần mình định bỏ cái nhà kia ra đi, vì giận quá thể, nhưng mình không dám nói với Ba mà cũng không dám manh động, thì Ba nghe phong phanh đã điện thoại cho mình, nói con về đây với Ba, đây là nhà của con, mình nghe Ba nói mà cảm giác như có nước mắt rớt ở đầu dây bên kia. Ba cũng biết mình không muốn làm Ba đau lòng, nên không dám kể lể với Ba những khúc mắc của mình!!!
Nhớ Ba cái lần chủ nhật mình đi chợ về, định nấu cơm cho Ba với em ăn mà đang làm giữa chừng thì mệt xây xẩm không chịu nổi phải chạy vô phòng nằm, rồi nghe Ba đi vô, thấy thịt thà còn để một mâm trong bếp, trách mình "con có mệt thì nói cho Ba biết để Ba nấu cho, sao không chịu nói!!!". Thương Ba chịu cảnh gà trống nuôi con cả bao nhiêu năm trời, ai xúi đi lấy vợ nữa cũng lắc đầu cười cười không chịu, sợ hai đứa con khổ. Mà nghĩ lại ngày đó mình có thể làm tốt hơn, nấu ăn ngon hơn, chăm sóc Ba tốt hơn thay vì chỉ tối ngày mải mê đi làm kiếm tiền, đến tháng lại tự hào gửi Ba tiền xài tháng.
Thương Ba cái ngày Ba biết được khối u ở gan, buồn nẫu ruột, rồi Ba đi uống rượu, té ngoài đường, chạy về đến nhà thì máu chảy đầy trên mặt, gãy răng, mà Ba ôm mình, mình cũng ôm Ba khóc hu hu, nói Ba ơi con thương Ba lắm, Ba đừng bỏ con, rồi Ba cũng ôm mình, hôn lên trán mình rồi nói Ba thương con lắm con gái. Lần đầu tiên mà cũng là lần duy nhất mình nói với Ba một câu cho tình cảm, năm đó đã 28 tuổi. Nghĩ lại, mình đã có thể làm tốt hơn vậy nữa.
Nhớ Ba những ngày cuối ở bệnh viện, không ăn được mà cũng không thở được, hốc hác, nửa đêm mình gục bên gối ba ngủ, thấy tay Ba rờ lên đầu mình là biết Ba muốn ngồi dậy. Bao đêm mình vẫn mơ thấy tay Ba để trên đầu mình như vậy, mà tỉnh dậy thấy nước mắt đẫm trên gối. Nghĩ lại mình có thể làm tốt hơn nữa, có thể nghỉ làm chăm Ba 24/7... Giá như, giá như...
Mà chắc Ba cũng không trách mình, như bao lần khi Ba còn sống mình đã lầm lỗi, đã làm Ba lo lắng, buồn phiền, vậy mà Ba bao giờ cũng khoan dung với mình, chưa bao giờ từ chối mình điều gì, lúc nào cũng dang tay đón mình về nhà.
No comments:
Post a Comment