Đến năm lớp 8 đúng là phũ phàng. Đang yên đang lành thì dọn nhà, vào trường mới. Tớ đang dân quê chính gốc bây giờ lên SG, thật là đau khổ.
Học hành không bằng dân thành phố nhé, bạn không có nhé, vì đứa nào cũng hỏi tớ từ đâu tới, rồi tớ nói gốc gác của tớ, chúng nó nhìn tớ ý bẩu con này quê. Mà quê thật, nhà nghèo không có đồ mặc, tớ phải mặc đồ cũ của chị họ tớ cho. Cả năm đó là một năm thê thảm thiết, điểm thì không bằng lớp 7 rồi, tớ nhớ năm đó tớ có con 2 đầu tiên, môn Vật Lý, tớ khóc như mưa.
Nhưng năm đó cô giáo dạy Văn của tớ phát hiện ra khả năng văn chương của tớ, thế là từ một đứa nhà quê, tớ được vào lớp chuyên Văn, đi thi quận. Lò mò thế nào tớ được giải.
Lại lan man, nhưng chung quy cũng là tớ muốn giới thiệu hoàn cảnh để tớ gặp tình yêu thứ hai của tớ.
Vì tình yêu của tớ học giỏi khủng khiếp trong trường đó.
Đã thế còn đẹp trai, theo tiêu chuẩn thời bấy giờ. Mà tớ tả không được chi tiết, vì tình iu của tớ hay lên mạng, đã thế vẫn còn connect với tớ, khéo lại đọc được blog này của tớ thì tớ chết.
Đại để là năm lớp 9 tớ đã tự tin lên hẳn, vì thi thố có giải, lại toàn chơi với tai to mặt lớn trong trường, mỗi tội tình yêu của tớ cũng là tình yêu và ai đồ của nhiều em khác. Tớ nhớ là năm ấy tình yêu và tớ hay có cái trò viết giấy cho nhau, mà tớ nhớ tớ còn giữ những mảnh giấy nho nhỏ đó ở đâu trong tủ nhà tớ. Giời ạ. Chỉ đọc những câu vô thưởng vô phạt thôi mà tớ cũng đã hạnh phúc lắm lắm rồi. Theo ngôn ngữ bây giờ thì tình yêu của tớ là hot boy, còn tớ chỉ là fan ruột của tình yêu mà thôi.
Nói chung là kết thúc tình yêu này cũng không có hậu lắm. Hai bên lại nghỉ chơi, tình yêu có nhiều tình yêu khác, tớ thì thi vô trường P. , tình yêu (hay oan gia) cũng thế. Lúc đó tớ cũng chỉ là con vịt xấu xí chưa bao giờ là thiên nga. Tớ ngậm ngùi chia tay với lớp 9, với tất cả puppy loves along the way, bước vô lớp 10.
Thế rồi tớ lại bắt đầu puppy love thứ 3...
PS. Update là tình yêu thứ hai này chẳng những học chung cấp 2, cấp 3 mà còn học chung đại học, nhưng tình hình là hai bên hiếm khi nói chuyện với nhau. Vì một lý do nào đó mà tình yêu của tớ ghét tớ thậm tệ... Chỉ khi ra trường lâu lắm rồi, bạn cũ trong lớp gặp nhau thì tình yêu mới bắt đầu nói chuyện lại với tớ. Đỉnh cao của mối quan hệ là khi tình yêu trở thành khách hàng của công ty cũ của tớ, tình yêu hay gọi tớ để nhờ làm việc này việc nọ, sau đó thì tớ nghỉ, thành thử không biết bây giờ tình yêu nghĩ về tớ thế nào nữa. Mà thế nào cũng không sao, hà hà... Mỗi tội là tớ thấy tình yêu vẫn còn được trai chán, dù đã một vợ hai con. Mà tình yêu này cưới cũng chả mời mình, dù hai vợ chồng học chung mình đại học. Thì đã bảo ghét mình rồi mà lị!
No comments:
Post a Comment