Saturday, February 12, 2011

Tình yêu con nít (phần 3)

Như đã kể ở phần trước, cuối năm lớp 7 là nhà mình dời nhà đi chỗ khác.
Đến cuối năm lớp 8 nhà mình lại dọn tiếp, lần này về một xóm nhỏ quận 10. Năm đó mình còn vô tư lắm, ngoại trừ cái vụ hotboy trong trường, các khoản còn lại thì như mèo ngố. Cái nhà ba mẹ mình mua từ ông bà kia làm ăn thua lỗ, nhà có bốn đứa con lóc nhóc, đứa lớn nhất bằng tuổi mình, tên Chương. Nhà nó đã bán nhà cho mình rồi dọn qua ở nhờ nhà bà con kế bên, nhưng mà nó không ghét mình thì chớ, tối ngày còn mang toán qua nhờ mình giải giúp. Mẹ mình cười mình hoài, nói thằng Chương này không biết có phải không biết làm toán hay giả vờ. Mình thì đầu óc chỉ có hotboy mà thôi, nên chả để ý. Chương đưa toán thì mình giải, giải xong trả lại cho Chương, khi thì Chương cảm ơn bằng gói kẹo, mình lấy, không ăn thì cho thằng em, vậy thôi.
Sau này nhà Chương dọn đi nơi khác, lâu lâu nhớ xóm cũ quay về chạy ngang qua nhà, có khi mình trong nhà thì nhìn một cái, rồi bỏ chạy tuốt luốt, chưa khi nào nói được một câu.
Nhưng đó không phải tình yêu của mình.
Cạnh nhà mình có gia đình của ông bà Chín. Ba mẹ mình rất kính trọng hai ông bà, gia đình lớn có đông con, có người học hành hết đại học, đi dạy, đi làm nhân viên văn phòng, có người thì định cư ở Úc, cũng có nghề nghiệp đàng hoàng. Nhà ông bà Chín còn bác Ba (kêu bác vì lớn tuổi hơn ba mẹ mình), chú Sáu và chú Út.
Bác Ba với chú Sáu thì có gia đình, mỗi người ở một tầng. Chú Út còn độc thân, đang chờ làm hồ sơ đi Úc định cư, mấy năm đó cũng đang học nghề để chuẩn bị đi.
Từ năm lớp mười đến năm lớp mười hai, mình chả có tình yêu nào. Người gầy tong teo, tóc dài ngoằng, mặt cũng dài, tối ngày túm tụm với đám con gái đi học rồi đi ăn hàng, chả có tí gì nữ tính. Bạn trai mà mình hay chơi trong lớp là bạn Đức đẹp trai, bạn này phải có một entry khác để kể, nhưng đại để là không có gì đáng nói trong entry này, vì irrelevant. Trong xóm mình cũng chả chơi với ai, của đáng tội chương trình học ở trường P. làm cho mình bị quá tải, chả có thì giờ network nhiều với hàng xóm. Nên trong xóm mình bị mang tội kiêu!!! Mình chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với chú Út vì hai nhà sát nhau, bên này đứng thò đầu ra là thấy bên kia. Tối nào rảnh mình đứng ngoài lan can mà chú Út không phải đi học nghề là thế nào cũng đứng tám. Chú Út lớn hơn mình đâu 8 tuổi, nhưng vì ba mẹ mình gọi ba mẹ chú là chú thím, nên mình cũng gọi chú là chú. Chú gì mà dễ thương, lâu lâu cho bé H. (chú gọi mình là bé H.) nào là kẹo, sô cô la, nói bé H. học có cực không, thích học môn gì nhất, mai mốt lớn thích làm gì, kể chuyện nhà chú cho mình nghe, nói chung là vô thưởng vô phạt. Năm đó 16 17 tuổi mà thấy kẹo mình cũng còn ham hihi.
Đến cuối năm lớp 11, mình nghe phong phanh chú Út cũng sắp đi. Mẹ mình đứng nói chuyện với bác Ba gái chị chú Út, nghe bác kể chuyện chú Út sắp đi Úc định cư, mẹ mình hỏi chú Út có ai chưa, ý là có bồ chưa. Bác Ba cười cười, rồi mẹ mình nói thấy chị Nhung nhà đối diện cũng đẹp gái mà chưa có ai, hay là giới thiệu chị Nhung cho chú Út. Tự nhiên mình đang ngồi cạnh hóng chuyện cũng vọt miệng nói "Hả, chú Út để ý chị Nhung hả mẹ?", hỏi một câu theo phản xạ mà mình xin thề là mình không có suy nghĩ gì khác, vì thấy chú Út chả bao giờ nói chuyện với chị Nhung, không hiểu hai bên làm thế nào để tìm hiểu nhau. Nói xong thấy mình vô duyên, nhìn qua thấy chú Út đang đứng xớ rớ liếc nhìn mình sau lưng bác Ba, vội ba chân bốn cẳng vọt vô nhà. Thiếu điều muốn đập đầu vô gối tự tử vì quê độ, cả mấy tuần sau không dám ló mặt ra lan can vì sợ ông chú hỏi thăm mình.
Mấy tuần sau, mình đã tạm tạm quên nỗi nhục, một ngày đẹp trời khi đang dắt xe đạp ra khỏi cửa đi học thì mình thấy bác Ba gái đứng bên hàng rào, tuồng như chờ mình lâu lắm rồi. Bác Ba ngoắc mình lại hàng rào rồi nói giọng quan trọng "Chú Út gửi cái này cho con!!!", rồi đưa cho mình mẩu giấy nhỏ nhỏ.
Mình bụng bẩu dạ quái cái chú này gửi cái gì sao không tận tay đưa mà phải nhờ bác Ba, bình thường nói chuyện có sao đâu. Nhưng vì trễ học nên mình cũng chả hỏi thêm, nhét mẩu giấy vào túi rồi phóng xe đi học. Ui ngày đó mình là tomboy phóng xe ào ào, bây giờ lũ bạn mình vẫn còn ấn tượng.
Hmhm lại lạc đề. Túm lại mẩu giấy chỉ có một câu vẻn vẹn xin mình cái hẹn đi uống nước. Mình cũng hồi hộp, không biết chú muốn hẹn mình gặp mặt để làm gì, lại còn ký tên là ANH H. thay vì chú Út. Suýt xỉu, ngửi thấy mùi tử khí. Nhưng là đứa tomboy, đã thế cả hai ba năm cấp ba không nghĩ gì lăn tăn, mình chỉ nói em đi học buổi chiều từ giờ này đến giờ này ở đây, anh có tiện thì gặp em ở đấy. Bây giờ nói thì đơn giản, lúc mình thảo cái thư phải mất cả tiếng đồng hồ với hai tờ giấy, băn khoăn mỗi chuyện gọi chú hay anh, xưng em hay con. Mất cả tự nhiên.
Thế mà chiều ấy không thấy chú showed up mới cú chứ. Tối về cũng bực mình, không thèm ló ra hàng rào hay lan can gì sất. Thế là ông chú viện trợ đến bồ câu, tối mẹ mình đang ngồi may trong nhà thì bà bác Ba véo von gọi, nói có bé H. trong nhà không cho bác Ba hỏi thăm tí. Mẹ mình thì vô tư, gọi mình ời ời. Mình ra thì đụng ngay ông chú, ông ý giải thích là địa chỉ em cho nó có hai cái, một là cái trường X, một là cái quán bánh cuốn, anh chả bít em muốn hẹn anh ở trường hay quán bánh cuốn, anh đồ là quán bánh cuốn, anh đứng chờ mãi chờ mãi mà chả thấy em đâu. Hừm, mình bẩu mình đi học thì phải chờ mình ở trường, làm thế quái nào lại chờ ở quán bánh cuốn!!! Người gì mà kém thật. Xong rồi xin lại cái hẹn khác, thế là mình bẩu chờ mình sau giờ học ở hẻm Y.
Chưa hết, đi vào nhà, mẹ mình hỏi bác Ba gọi nhờ có việc gì không, mình bẩu bác nhờ mình mua hộ quyển sách. Hihi. Thật là xí hổ.
Ngày giờ hẹn cũng đến, chú đón mình ngoài cửa trường học, chở mình đi uống cà phê. Năm đó học lớp 11 mà chưa từng đi uống cà phê ngoài quán, tưởng tượng đi uống cà phê với con trai là phải hò hẹn ghê lắm hihi.
Rồi thì chuyện gì phải nói chú cũng nói, mà chú không xưng chú như bình thường, chú xưng anh, gọi em H. Bây giờ nhớ lại mình vẫn còn thấy cảnh mình ngồi run ở cái quán cà phê ấy. Thỉnh thoảng mình vẫn chạy ngang quán ấy ở SG, vẫn mường tượng thấy thấy cảnh có anh chàng với cô nàng ngồi trong quán, không dám cả nắm tay, cô nàng ngồi gằm mặt xuống đất... Haizzz.

No comments:

Post a Comment