1. Có lần bạn hỏi mình sao mình hay gọi tên của bạn, mình nói vì tên của bạn nhắc mình nhớ đến Ba mình. Bạn nói ui ui vậy thì thôi đừng gọi, mỗi lần kêu tên bạn là lại nghĩ đang nói chuyện với Ba à. Mình nói ừ, thấy tên bạn lại nhớ đến Ba, mà mình yêu Ba mình hơn cả cuộc sống này nữa! Bạn cười, nói vậy thì cậu cứ tự do gọi tên tớ đi!!!
2. Hôm qua mình ngồi nói chuyện với hoàng tử Dubai (biệt danh của bạn mình nhưng không phải bạn kể trên), anh ta kể ngày xưa tới giờ anh ta là một đứa con được nuông chiều nhất trong gia đình. Cứ tưởng tượng một gia đình giàu có ở Dubai, có 2 cô con gái, ông bố đến tuổi 40 thì tự nhiên lọt được ra thằng con trai nữa, không cưng cũng lạ. Rồi cũng tự nhiên như thế anh chàng thành con cưng. Đến tuổi 18 bắt đầu rong chơi, mẹ anh ta lo lắng, một ngày kia bà mẹ nhỏ nhẹ bảo anh ta con đừng đi chơi khuya quá, thế là quý tử dang tay tát vào mặt bà mẹ một cái, bảo "shut up, bitch!!!"
Ui, mình ngồi cạnh anh ta trên ghế sofa mà giật hết cả người, đưa tay ôm má như chính mình bị tát vậy, hai mắt mở to nhìn anh ta như người hành tinh khác.
Anh ta cười hehe rồi thanh minh lúc đó tao còn trẻ nên tao hư lắm, tao còn bắt ba mẹ tao làm chuyện điên khùng hơn cho tao nữa kìa.
Mình bảo still, bà là mẹ mày mà mày còn tát, huống chi tao mới biết mày, tao mà làm gì khí không phải có ngày chắc mày cũng tát tao!!! Anh ta bảo ui không không mày là buddy của tao sao tao lại tát mày, còn người ngoài á, tao mà tát nó chắc nó tát tao lại hay giết tao không chừng!!!!
Mình mới nói à rằng thì là mà mày chỉ giỏi bully được ba mẹ mày, còn ra ngoài thì mày chuyên chicken out phải không?
Rồi anh chàng bảo ba tao lúc này đã trên 70, già rồi bệnh hoài. Mình quan tâm hỏi bệnh gì, anh ấy nói không biết, sắp phải mổ mà mổ cái gì cũng không biết. Mình nói trời ba mày bệnh gì mà mày cũng không biết là sao, ảnh bảo là con người ta già rồi thì tự nhiên phải chết, không vì cái này thì cũng vì cái khác. Mình điên lên, Mày được ăn học nè, chạy chiếc xe sports car thuộc hàng đẹp nhất ở Dubai nè, muốn đi đâu cũng được nè, không phải lo lắng kinh tế nè, một mình mày có bao nhiêu bất động sản nè, nhờ ai? Hay tiền mày trên trời rơi xuống? Ba mẹ mày không làm lấy gì mày xài? Ông già mày bệnh, có một mình mày con trai mà mày còn không hỏi thăm ổng một tiếng, mai mốt ông chết cho mày bơ vơ nhé, không ai làm guiding light cho mày. Mày còn thương con mèo của mày hơn ông bà già mày nữa, thiệt hết nói, con mèo bệnh mày gọi về Dubai lo cho nó còn ông già mày bệnh mày không thèm hỏi bệnh gì. Tao thất vọng về mày quá. Tao giờ chỉ ước có Ba Mẹ để lo lắng cho họ thôi.
Tự nhiên mình sùng lên cho một hơi.
Anh chàng nín thinh. Không biết có ngộ ra không.
Còn mình thì thề rằng không quảng giao với loại người này, ba mẹ mà nó còn không thương thì sao nó thương người dưng nước lã được.
Hôm nay anh chàng cần help out, nhờ mình giúp, mình từ chối. Phải thú thật là mình sợ, kể từ khi anh chàng kể chuyện tát mẹ, may là hôm qua ảnh hông có tát mình trong khi mình nổi điên, mà tát mình chắc mình cũng tuột dép đánh lại. Cuối cùng anh chàng về fall back on his poor Mom for help!!!
Thật cũng không biết nó gì, nghĩ gì, nhưng thật tình là ... tội cho 2 ông bà đó. Đẻ ra cái trứng ăn còn có lý hơn (nói theo nguyên văn mẹ mình mỗi khi giận bọn mình).
ReplyDelete